Bài giảng Tiếng Việt 3 (Đọc, nói và nghe) Sách Kết nối tri thức - Bài 25: Những bậc đá chạm mây - Năm học 2024-2025 - Võ Thị Huyền Thu

pptx 21 trang Minh Anh 01/01/2026 140
Bạn đang xem 20 trang mẫu của tài liệu "Bài giảng Tiếng Việt 3 (Đọc, nói và nghe) Sách Kết nối tri thức - Bài 25: Những bậc đá chạm mây - Năm học 2024-2025 - Võ Thị Huyền Thu", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.

File đính kèm:

  • pptxbai_giang_tieng_viet_3_doc_noi_va_nghe_sach_ket_noi_tri_thuc.pptx

Nội dung tài liệu: Bài giảng Tiếng Việt 3 (Đọc, nói và nghe) Sách Kết nối tri thức - Bài 25: Những bậc đá chạm mây - Năm học 2024-2025 - Võ Thị Huyền Thu

  1. TRƯỜNG TIỂU HỌC THỊ TRẤN TIÊN ĐIỀN TIẾNG VIỆT Giáo viên : Võ Thị Huyền Thu NĂM HỌC: 2024- 2025
  2. Kể về một người mà em cảm phục
  3. Thứ 2 Ngày 9 Tháng 12 năm 2024 Tiếng Việt Bài 25. Đọc: Những bậc đá chạm mây. Nói và nghe: Kể chuyện những bậc đá chạm mây.
  4. Luyện đọc từ khó cuốn phăng thuyền bè chài lưới đương đầu với khó khăn
  5. Luyện đọc câu dài Người ta gọi ông là cố Đương/vì/ hễ gặp chuyện gì khó,/ ông đều đảm đương gánh vác.//
  6. Những bậc đá chạm mây 1 Ngày xưa, dưới chân núi Hồng Lĩnh có một xóm nhỏ, người dân sống bằng nghề đánh cá. Cuộc sống đang yên lành, bỗng một trận bão khủng khiếp cuốn đi tất cả thuyền bè. Dân xóm chài hết đường sinh sống, đành lên núi kiếm củi đem ra chợ bán. Nhưng sườn núi phía họ ở dựng đứng, bà con phải đi đường vòng rất xa. Bấy giờ trong xóm có một ông lão nghèo. Người ta gọi 2ông là cố Đương vì hễ gặp việc gì khó, ông đều đảm đương gánh vác. Thấy lên núi phải đi đường vòng, ông bàn với mọi người ghép đá thành bậc thang vượt dốc để có được con đường ngắn như mong muốn. Ai nấy đều lắc đầu bảo việc ấy khó lắm, không làm được.
  7. 3 Nhưng cố Đương vẫn tìm cách làm đường. Công việc nặng nhọc không khiến ông sờn lòng. Thấy ông đói, những con vượn ở gần đó mang hoa quả đến cho ông. Chim chóc thay nhau ca hát để ông quên mệt. Về sau, nhiều người trong xóm tình nguyện đến làm cùng. Sau năm lần sim ra quả, con đường lên núi đã hoàn 4thành. Nhờ đó, mọi người có thể lên xuống núi dễ dàng. Cả xóm biết ơn cố Đương, tặng thêm cho ông một tên mới là cố Ghép. Ngày nay, con đường vượt núi gọi là Truông Ghép vẫn còn ở phía nam dãy núi Hồng Lĩnh. (Theo Nguyễn Đổng Chi)
  8. Hạt giống hạnh phúc 1 2 3 4 Hướng dẫn bấm: Bấm vào từng hạt mầm ra câu hỏi. Sau khi HS ttrả lời xong bấm vào cây non góc phải để quay về thì bấm số 1 để cây ươm. Tương tự 4 cây, Hết 4 câu bấm cây non góc phải đến tiếp
  9. 1 Vì sao ngày xưa người dân dưới chân núi Hồng Lĩnh xưa phải bỏ nghề đánh cá, lên núi kiếm củi? a. Vì lên núi kiếm củi đỡ vất vả hơn đánh cá. b. Vì vùng biển gắn bó thường xuyên có bão lớn. c. Vì thuyền bè, chài lưới của họ bị bão cuốn mất. c. Vì tất cả thuyền bè của họ bị bão cuốn mất.
  10. 2 Vì sao cố Đương có ý định ghép đá thành bậc thang lên núi? Cố Đương là môt người luôn sẵn lòng đương đầu với khó khăn, bất kể là việc của ai. Thương dân làng phải đi đường vòng rất xa để lên núi ông đã một mình tìm cách làm đường. Ông có sáng kiến ghép đá thành bậc thang vượt dốc để có được con đường lên núi.
  11. 3 Công việc làm đường của cố Đương diễn ra như thế nào? Công việc làm đường của cố Đương rất nặng nhọc nhưng ông không sờn lòng. Có vượn và chim luôn ở cạnh động viên ông. Sau này, nhiều người trong xóm cũng tình nguyện đến làm cùng. Công việc này phải mất tới 5 năm để hoàn thành.
  12. 4 Hình ảnh “những bậc đá chạm mây” nói lên điều gì về việc làm của cố Đương? Hình ảnh “những bậc đá chạm mây” khiến người đọc hình dung con đường lên núi rất cao. Con đường càng cao càng cho thấy công sức lớn lao của cố Đương và những người tham gia làm đường.
  13. 5. Đóng vai một người dân trong xóm nói về cố Đương.
  14. NỘI DUNG CHÍNH CỦA BÀI ĐỌC Bài đọc ca ngợi tinh thần mạnh mẽ, ý chí, sự kiên trì của cố Đương khi ông đã quyết tâm ghép đá thành đường đi qua núi giúp bà con sống dưới chân núi có thể đi lại dễ dàng.
  15. Những bậc đá chạm mây Ngày xưa, dưới chân núi Hồng Lĩnh có một xóm nhỏ, người dân sống bằng nghề đánh cá. Cuộc sống đang yên lành, bỗng một trận bão khủng khiếp cuốn đi tất cả thuyền bè. Dân xóm chài hết đường sinh sống, đành lên núi kiếm củi đem ra chợ bán. Nhưng sườn núi phía họ ở dựng đứng, bà con phải đi đường vòng rất xa. Bấy giờ trong xóm có một ông lão nghèo. Người ta gọi ông là cố Đương vì hễ gặp việc gì khó, ông đều đảm đương gánh vác. Thấy lên núi phải đi đường vòng, ông bàn với mọi người ghép đá thành bậc thang vượt dốc để có được con đường ngắn như mong muốn. Ai nấy đều lắc đầu bảo việc ấy khó lắm, không làm được.
  16. Nhưng cố Đương vẫn tìm cách làm đường. Công việc nặng nhọc không khiến ông sờn lòng. Thấy ông đói, những con vượn ở gần đó mang hoa quả đến cho ông. Chim chóc thay nhau ca hát để ông quên mệt. Về sau, nhiều người trong xóm tình nguyện đến làm cùng. Sau năm lần sim ra quả, con đường lên núi đã hoàn thành. Nhờ đó, mọi người có thể lên xuống núi dễ dàng. Cả xóm biết ơn cố Đương, tặng thêm cho ông một tên mới là cố Ghép. Ngày nay, con đường vượt núi gọi là Truông Ghép vẫn còn ở phía nam dãy núi Hồng Lĩnh. (Theo Nguyễn Đổng Chi)